Đội trưởng Tim Sherwood nâng cao chiếc cúp vô địch Premier League mùa giải 1994-95 cùng các đồng đội Blackburn Rovers
Bóng Đá Anh

Blackburn Rovers: Nhà vô địch Premier League bị lãng quên

Ngoại hạng Anh, giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh, đã chứng kiến sự thống trị của những cái tên quen thuộc như Manchester United, Arsenal, Chelsea, Liverpool hay gần đây là Manchester City. Nhưng len lỏi giữa những đế chế hùng mạnh ấy, có một câu chuyện cổ tích gần như đã phai mờ theo dòng thời gian, một kỳ tích mà ít người hâm mộ thế hệ sau này còn nhớ đến. Đó là câu chuyện về Blackburn Rovers: Nhà Vô địch Premier League Bị Lãng Quên của mùa giải 1994-1995. Làm thế nào một đội bóng tỉnh lẻ, chỉ mới trở lại giải đấu cao nhất vài năm trước đó, lại có thể vượt mặt gã khổng lồ Manchester United để nâng cao chiếc cúp bạc danh giá? Hãy cùng nhipcauthethao.com lật lại trang sử hào hùng nhưng cũng đầy tiếc nuối này.

Khi nhắc đến những nhà vô địch Premier League, người ta thường nghĩ ngay đến Sir Alex Ferguson và thế hệ vàng 92, những “Pháo thủ bất bại” của Arsène Wenger, sự trỗi dậy mạnh mẽ của Chelsea dưới thời Mourinho và Abramovich, hay kỷ nguyên rực rỡ của Liverpool và Man City trong những năm gần đây. Nhưng chức vô địch của Blackburn Rovers mùa 1994-95 lại mang một màu sắc hoàn toàn khác, một câu chuyện về tham vọng, tiền bạc, tài năng và cả một chút may mắn, để rồi nhanh chóng chìm vào dĩ vãng. Phải chăng vì họ không duy trì được vị thế, hay vì sự trỗi dậy của các thế lực khác quá mạnh mẽ?

Bối cảnh lịch sử: Sự trỗi dậy thần kỳ dưới thời Jack Walker

Câu chuyện cổ tích của Blackburn Rovers bắt đầu từ giấc mơ và túi tiền không đáy của một người đàn ông: Jack Walker. Là một doanh nhân ngành thép địa phương và cũng là một cổ động viên nhiệt thành của Rovers từ thuở nhỏ, Walker đã quyết tâm biến đội bóng quê hương thành một thế lực của bóng đá Anh khi ông trở thành chủ sở hữu vào năm 1991.

“Tôi chỉ muốn đội bóng của mình có thể cạnh tranh sòng phẳng với những đội mạnh nhất,” Jack Walker từng chia sẻ đầy tham vọng.

Không nói suông, Walker đã rót hàng triệu bảng vào CLB. Đầu tiên là việc đưa về huyền thoại của Liverpool, Kenny Dalglish, vào chiếc ghế huấn luyện viên trưởng tháng 10 năm 1991. Ngay mùa giải đầu tiên, Dalglish đã giúp Blackburn thăng hạng Premier League thông qua trận play-off đầy kịch tính.

Tiếp đó, “Hoa Hồng Đen” (biệt danh của Blackburn Rovers) liên tục phá kỷ lục chuyển nhượng Anh quốc. Năm 1992, họ chi 3.5 triệu bảng để đưa về một chân sút trẻ đầy tiềm năng từ Southampton tên là Alan Shearer. Một năm sau, những bản hợp đồng chất lượng khác như Tim Flowers (thủ môn đắt giá nhất nước Anh lúc bấy giờ), Graeme Le Saux, Stuart Ripley tiếp tục cập bến Ewood Park. Đội hình của Blackburn ngày càng trở nên đáng gờm, về đích thứ 4 mùa 1992-93 và á quân mùa 1993-94, chỉ sau Manchester United. Tham vọng vô địch đã ở rất gần.

Mùa giải 1994-95: Hành trình đến đỉnh vinh quang

Mùa hè năm 1994, Jack Walker tiếp tục gây sốc khi chi ra 5 triệu bảng – một kỷ lục chuyển nhượng mới của bóng đá Anh – để mang về Chris Sutton từ Norwich City. Sự kết hợp giữa Shearer và Sutton trên hàng công, được gọi trìu mến là “SAS” (Shearer And Sutton), đã trở thành nỗi khiếp sợ cho mọi hàng phòng ngự tại Premier League mùa giải đó.

Đội hình và Chiến thuật: Sức mạnh của “SAS”

Dưới sự dẫn dắt của Kenny Dalglish, Blackburn Rovers không chơi một thứ bóng đá hoa mỹ, nhưng vô cùng hiệu quả và trực diện. Lối chơi của họ dựa nhiều vào sức mạnh thể chất, tốc độ ở hai biên và đặc biệt là khả năng săn bàn siêu hạng của cặp tiền đạo SAS.

  • Hàng công: Alan Shearer (34 bàn – Vua phá lưới) và Chris Sutton (15 bàn) tạo thành cặp song sát đáng sợ nhất giải đấu. Shearer với sức mạnh, khả năng không chiến và dứt điểm toàn diện, kết hợp hoàn hảo với Sutton thông minh, kỹ thuật và khả năng làm tường tốt.
  • Hàng tiền vệ: Đội trưởng Tim Sherwood là trái tim ở tuyến giữa, cùng với sự cơ động của Stuart RipleyJason Wilcox ở hai cánh, cung cấp bóng liên tục cho bộ đôi SAS.
  • Hàng thủ: Sự chắc chắn của thủ môn Tim Flowers cùng bộ tứ vệ với chốt chặn thép Colin Hendry và hậu vệ trái công thủ toàn diện Graeme Le Saux tạo nên một bức tường vững chắc.

Chiến thuật của Dalglish thường là những đường bóng dài hoặc những pha lên bóng nhanh từ hai biên, tận dụng tốc độ của Ripley và Wilcox để tạt bóng vào trong cho Shearer và Sutton không chiến hoặc dứt điểm. Sự đơn giản nhưng hiệu quả đến đáng sợ này đã giúp Blackburn liên tục dẫn đầu bảng xếp hạng.

Cuộc đua song mã nghẹt thở

Mùa giải 1994-95 chứng kiến cuộc đua song mã cực kỳ căng thẳng và kịch tính giữa Blackburn Rovers và nhà đương kim vô địch Manchester United của Sir Alex Ferguson. Hai đội liên tục bám đuổi nhau trên bảng xếp hạng. Blackburn có lợi thế về điểm số trong phần lớn mùa giải, nhưng Man Utd với bản lĩnh của một ông lớn luôn biết cách tạo ra áp lực.

Một trong những trận đấu then chốt là cuộc đối đầu trực tiếp tại Ewood Park vào tháng 1 năm 1995. Shearer ghi bàn duy nhất giúp Blackburn giành chiến thắng 1-0, tạo ra khoảng cách quan trọng. Tuy nhiên, những cú sảy chân sau đó của Rovers, đặc biệt là trận thua 0-2 trước Man City và hòa 0-0 với Leeds United ở những vòng cuối, đã khiến cuộc đua trở nên nghẹt thở đến tận vòng đấu cuối cùng.

Bước vào vòng 38, Blackburn hơn Man Utd 2 điểm. Họ chỉ cần thắng Liverpool tại Anfield là chắc chắn vô địch. Trong khi đó, Man Utd phải làm khách trên sân của West Ham và buộc phải thắng, đồng thời hy vọng Blackburn không thắng. Kịch tính được đẩy lên cao độ khi Blackburn bị Liverpool dẫn trước, còn Man Utd cũng gặp rất nhiều khó khăn trước một West Ham chơi kiên cường. Shearer gỡ hòa cho Blackburn, nhưng rồi Jamie Redknapp ghi bàn quyết định ở phút 90, ấn định chiến thắng 2-1 cho Liverpool. Cùng lúc đó tại London, Man Utd dù tạo ra vô số cơ hội nhưng chỉ có được trận hòa 1-1.

Tiếng còi mãn cuộc vang lên ở cả hai sân. Cầu thủ và ban huấn luyện Blackburn chết lặng khi biết tin họ đã thua. Nhưng rồi, thông tin từ sân Upton Park của West Ham bay về: Man Utd đã không thể thắng. Blackburn Rovers, dù thua trận cuối cùng, vẫn chính thức trở thành nhà vô địch Premier League với 1 điểm nhiều hơn Man Utd! Một cái kết không thể kịch tính hơn cho một mùa giải điên rồ.

BLV Martin Tyler đã hét lên trên sóng truyền hình: “Blackburn đã thua, nhưng liệu họ có vô địch không? CÓ! Họ đã vô địch! Manchester United đã không thể thắng!”

Tại sao Blackburn Rovers: Nhà vô địch Premier League bị lãng quên?

Vậy tại sao một chiến công hiển hách như vậy, một câu chuyện cổ tích giữa đời thực, lại dần phai nhạt trong ký ức người hâm mộ, khiến người ta phải gọi Blackburn Rovers: Nhà vô địch Premier League bị lãng quên? Có nhiều lý do giải thích cho điều này:

  1. Sự thống trị của các ông lớn: Ngay sau chức vô địch của Blackburn, Manchester United đã nhanh chóng đòi lại ngôi vương và tiếp tục thống trị giải đấu trong nhiều năm. Sau đó là sự nổi lên của Arsenal, Chelsea và Man City, những đội bóng giàu có và duy trì được sự ổn định ở đỉnh cao trong thời gian dài. Câu chuyện của Blackburn chỉ như một đốm sáng lóe lên rồi vụt tắt giữa sự thống trị của các thế lực này.
  2. Sự tan rã nhanh chóng: Ngay sau mùa giải vô địch, HLV Kenny Dalglish được đôn lên làm Giám đốc bóng đá, nhường lại ghế nóng cho trợ lý Ray Harford. Quan trọng hơn, mùa hè năm 1996, Alan Shearer chuyển đến đội bóng quê hương Newcastle United với mức giá kỷ lục thế giới 15 triệu bảng. Mất đi linh hồn trên hàng công và người thuyền trưởng tài ba, Blackburn không còn giữ được sức mạnh.
  3. Sự ra đi của Jack Walker: Người đã tạo nên giấc mơ vô địch, Jack Walker, qua đời vào năm 2000. Thiếu đi sự đầu tư mạnh mẽ và tầm nhìn của ông, CLB dần sa sút về tài chính và thành tích. Họ xuống hạng năm 1999, trở lại Premier League năm 2001 nhưng không bao giờ tìm lại được vị thế xưa và tiếp tục rớt hạng vào năm 2012, thậm chí có giai đoạn rơi xuống League One.
  4. Thiếu tính biểu tượng bền vững: Không giống như Man Utd với thế hệ 92, Arsenal với lối chơi quyến rũ hay Liverpool với lịch sử hào hùng, chức vô địch của Blackburn giống như một hiện tượng nhất thời, được tạo nên bởi tiền bạc và sự xuất sắc của một vài cá nhân chủ chốt trong một giai đoạn ngắn. Nó thiếu đi tính kế thừa và một bản sắc đủ mạnh để ghi dấu ấn lâu dài trong tâm trí người hâm mộ toàn cầu. Bạn có thể tìm hiểu thêm về lịch sử các CLB Ngoại hạng Anh để thấy rõ sự khác biệt này.
  5. Sự trỗi dậy của những “ngựa ô” khác: Sau này, những câu chuyện như Leicester City vô địch mùa 2015-16 còn gây sốc và khó tin hơn, phần nào làm lu mờ kỳ tích của Blackburn trong quá khứ.

Đội trưởng Tim Sherwood nâng cao chiếc cúp vô địch Premier League mùa giải 1994-95 cùng các đồng đội Blackburn RoversĐội trưởng Tim Sherwood nâng cao chiếc cúp vô địch Premier League mùa giải 1994-95 cùng các đồng đội Blackburn Rovers

Di sản của chức vô địch 1995: Không chỉ là một danh hiệu

Mặc dù có thể bị xem là “nhà vô địch bị lãng quên”, chiến tích của Blackburn Rovers mùa 1994-95 vẫn để lại những di sản quan trọng:

  • Minh chứng cho sức mạnh kim tiền: Blackburn là ví dụ đầu tiên và rõ ràng nhất ở kỷ nguyên Premier League cho thấy việc đầu tư mạnh mẽ, đúng hướng có thể giúp một CLB tỉnh lẻ cạnh tranh sòng phẳng và thậm chí lật đổ các ông lớn truyền thống. Điều này phần nào mở đường cho những Chelsea hay Manchester City sau này.
  • Câu chuyện cổ tích truyền cảm hứng: Chức vô địch của họ là minh chứng rằng trong bóng đá, mọi điều đều có thể xảy ra. Nó mang lại hy vọng cho những đội bóng nhỏ bé rằng họ cũng có thể mơ về đỉnh vinh quang.
  • Cặp tiền đạo SAS huyền thoại: Alan Shearer và Chris Sutton với tổng cộng 49 bàn thắng trong mùa giải đó đã tạo nên một trong những cặp song sát đáng sợ và hiệu quả nhất lịch sử Premier League.
  • Dấu ấn của Kenny Dalglish: Chức vô địch này càng khẳng định tài năng huấn luyện của “King Kenny”, người đã thành công ở cả Liverpool và Blackburn.

Blackburn Rovers ngày nay: Nỗ lực tìm lại ánh hào quang

Sau nhiều năm thăng trầm, hiện tại Blackburn Rovers đang thi đấu tại Championship (giải hạng Nhất Anh). Dù không còn là một thế lực như xưa, CLB vẫn giữ được lượng cổ động viên trung thành và luôn nuôi hy vọng một ngày nào đó sẽ trở lại với giải đấu cao nhất. Những khó khăn về tài chính và sự cạnh tranh khốc liệt ở Championship là những thách thức lớn, nhưng ký ức về mùa giải 1994-95 huyền thoại vẫn là nguồn động lực để “Hoa Hồng Đen” tiếp tục chiến đấu.

Đối với những người hâm mộ bóng đá Anh lâu năm, hình ảnh Tim Sherwood nâng cao chiếc cúp Premier League trong màu áo xanh trắng, hay những pha ăn mừng nồng nhiệt của Alan Shearer và Chris Sutton, vẫn là những ký ức đẹp không thể phai mờ. Đó là lời nhắc nhở rằng lịch sử Premier League không chỉ được viết bởi những cái tên quen thuộc.


Câu chuyện về Blackburn Rovers: Nhà vô địch Premier League bị lãng quên là một chương đặc biệt và đầy màu sắc trong biên niên sử của giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh. Dù thời gian có thể làm phai mờ đi nhiều thứ, nhưng kỳ tích của thầy trò Kenny Dalglish mùa giải 1994-95 xứng đáng được nhớ đến như một trong những câu chuyện cổ tích vĩ đại nhất của bóng đá hiện đại. Họ đã chứng minh rằng với tham vọng, sự đầu tư đúng đắn và một tập thể đoàn kết, ngay cả những giấc mơ điên rồ nhất cũng có thể trở thành hiện thực.

Bạn nghĩ sao về chức vô địch lịch sử này của Blackburn Rovers? Liệu họ có thực sự “bị lãng quên”? Hãy chia sẻ những ký ức và suy nghĩ của bạn ở phần bình luận bên dưới nhé!

Related posts

Ai là cầu thủ có nhiều pha kiến tạo nhất lịch sử bóng đá Anh?

Minh Tân

Tại sao CLB bóng đá Anh có biệt danh riêng độc đáo?

Minh Tân

Harry Redknapp: HLV Giàu Kinh Nghiệm Nhất Bóng Đá Anh Là Ai?

Minh Tân